Cuồng phong hơi giảm, hai bóng người tách ra, đáp xuống hai bên rìa lộ đài.
Đứng trên mép rìa nguy hiểm có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng cả hai đều không hề để tâm đến chân mình, mà ánh mắt gắt gao khóa chặt đối phương.
“Tốc độ không tệ.” Lâm Huy khẽ đặt nghiêng thanh kiếm xuống đất. Thanh thép kiếm dài một mét sáu, tùy ý đặt xuống cũng có thể dễ dàng đứng vững.
“Lão phu vốn thành danh nhờ kiếm tốc, ngược lại là ngươi, không ngờ tốc độ cũng nhanh đến vậy.” Mộc Sơn Khánh trầm giọng nói. “Báo danh đi, dám đến tận cửa gây sự, chẳng qua cũng vì danh vì lợi. Giấu đầu hở đuôi thì có gì là hảo hán?”




